Hữu duyên thế nào, năm nay tôi được đi nói chuyện ở nhiều nơi, gặp gỡ nhiều người. Và ở đâu tôi cũng nhắc lại một điều: muốn phát triển bản thân, chúng ta cần có cộng đồng.
Với trải nghiệm hạn hẹp của mình, tôi thấy điều ấy đúng. Khi tiếp xúc với những con người đa dạng và giỏi giang, thế giới quan của tôi mở ra theo cấp số nhân. Quan trọng hơn, tôi liên tục định nghĩa lại ranh giới của những gì “có thể”.
Sau mỗi chương trình trao đổi, tôi thường thấy các bạn tôi buồn. Còn tôi thì chỉ thoáng qua một chút thôi — có lẽ vì đã quen. Tôi thường là người an ủi. Tôi nghĩ nỗi buồn ấy không phải vì không thể gặp lại, mà vì khi có thể thì cũng chẳng còn lý do để gặp nữa.
Ai rồi cũng về nhà, với những mối quan tâm mới, những con người mới. Nói như một chị bạn của tôi, “mối quan hệ đơn giản là đến ngày hết hạn.”
Tôi vẫn tiếp tục di chuyển — từ nơi này sang nơi khác, từ đất nước này sang đất nước khác.
Tạm biệt những người bạn để gặp những người bạn khác.
Chia tay những gia đình để tới những gia đình mới.
Gỡ ứng dụng nước này để cài ứng dụng nước khác.
Cứ luôn tay thuyên chuyển — đổ nước cũ ra, rót nước mới vào.
Tôi thấy mình như một chiếc cốc nước. Mà chiếc cốc chỉ hữu dụng khi nó rỗng không.
Hồi nhỏ, tôi mê đọc sách về vật lý thiên văn. Người ta viết nhiều về sao chổi, những thiên thể cô độc bay qua vũ trụ.
Khi lớn lên, tôi nghe người ta hát “những ngôi sao chổi cô đơn” và nghĩ đó chỉ là nỗi niềm của nghệ sĩ.
Giờ đây, khi chính mình liên tục ở trong trạng thái dịch chuyển — hợp rồi lại tan — tôi mới thật sự hiểu cái duyên mong manh và ngắn ngủi ấy.
Trên những chuyến đi một mình, tôi cảm nhận rõ sự đơn độc trên từng thớ da thịt.
Là những lúc tôi khóc trên xe buýt đêm muộn vì một sự mệt mỏi vô cớ.
Là khi toát mồ hôi hột, bước đi trên đôi chân mỏi rã rời mà vẫn phải tiếp tục.
Là những lần cầu nguyện để không lỡ chuyến tàu, chỉ mong tìm được một nơi để về — và biết ơn vì vẫn còn cái trần nhà để nhìn lên.
Đó là những ngày tôi vật lộn với chính tâm trí mình. Không phải vì không muốn chia sẻ, mà vì tôi biết, có những mớ cảm xúc chỉ có thể tự gỡ khi ở một mình.
Rồi tôi nhận ra: cuối cùng, ai cũng đi một mình trên hành trình của chính mình.
Cô đơn không còn là thứ buồn đau để trốn tránh, cũng chẳng phải điều gì đáng để lãng mạn hoá.
Nó ở đó — tồn tại, im lặng, và có quyền hiện hữu của riêng nó.
Như chiếc bóng vẫn đi bên tôi mỗi sáng sớm, và cuối những đêm đen.
