Những chuyến tàu bẻ cong thời gian

scenic view of the sea from a glass window

Trước đây, tôi đọc được một thông tin trong sách vật lý thiên văn một kiến thức như thế này: Nếu bạn di chuyển bằng với tốc độ ánh sáng, khi ấy, thời gian sẽ ngừng lại. Như thế thì còn gì bằng? Khi ấy tôi sẽ không bao giờ đến muộn cho những cuộc hẹn, lớp học, kỳ thi, giờ làm việc, và ti tỉ thứ khác.

Tôi nghĩ ngợi, trên đời này có thứ gì di chuyển tầm tốc độ ánh sáng? Tôi nghĩ ngay đến cái máy gia tốc hạt Hadron của CERN*, chiếc máy duy nhất trên thế giới có thể làm được việc là tăng tốc các hạt nguyên tử để cho chúng nó đâm vào nhau và vỡ tan tành. Tôi thấy điều ấy hay, nhưng chưa đủ tuyệt. Tôi nghĩ nó có thể được dùng vào một mục đích nào đó cao cả hơn, ví như là thực hiện ước mơ trên đây của tôi chẳng hạn.

Nói là làm, tôi nộp hồ sơ vào CERN. Họ đánh cho tôi trượt chỏng vó. Nhận hai chiếc email từ chối trong vòng một tháng, tôi thở dài mà buồn cho họ. Thiếu đi tôi, các nhà nghiên cứu bậc nhất hành tinh này sẽ chẳng biết thế nào là “Híp hốp ne vờ đai”. Dĩ nhiên là họ vẫn sẽ là những con người thông minh và xuất chúng. Nhưng rõ ràng là không có tôi, một điều gì đó ắt đã thiếu.

Tôi apply vào hai chương trình, CERN OpenLab Summer Student Programme và CERN Summer Student Programme (Member and Non-member State).

Quay trở lại với ước mơ bẻ cong thời gian. Tôi nhớ đến lời của mấy đứa bạn dancer, rằng để cảm thấy thời gian trôi chậm, hãy mở điện thoại, bấm giờ, và tập plank.

Cuối cùng thì tôi có cơ bụng số 11, còn thời gian thì vẫn trôi qua như cái cách nó vốn là. Điểm trừ của phương pháp này là hơi bị mệt và nhớp nháp mồ hôi, với lại, trong lúc bạn plank thì bạn chẳng làm được việc gì khác nữa, nên thành ra có thêm thời gian cũng chẳng để làm gì.

Bẵng đi một thời gian, tôi cũng quên khuấy đi ước mơ hôm nào. Cho tới khi tôi làm bạn với những chuyến tàu ở châu Âu.


Ngồi trên chuyến tàu dài thật dài từ Rostov đi Saint Petersburg, nhìn những cánh đồng xanh bất tận kéo thành những vệt dài nhoè mờ bên cửa sổ, một màu xanh cứ nối tiếp đến nao lòng, tôi ngỡ như mình bị kẹt lại trong một mẩu năm giây của một bộ phim hoài niệm chẳng ai biết tên. Nước Nga rộng bạt ngàn, tàu đi mãi qua những nơi không người. Trên tàu dĩ nhiên không có Internet, sóng điện thoại cũng yếu, chỉ trừ phi dừng lại ở những trạm tàu gần thành phố lớn.

Thời điểm này, lúc nào trời cũng sáng một mảng sáng nhờ nhờ, tìm không biết mặt trời ở nơi nào. Ngày cũng như đêm, hay nói đúng hơn là ban ngày quá dài: Thiếp đi trong một màn sáng mờ, thức dậy cũng cùng khung cảnh ấy.

woman playing mind games during train ride
Photo by Konstantin Khrustov on Pexels.com

Giờ nhớ lại, vẫn là một màn sáng trắng và nhoè mờ, thứ gì cũng xam xám mặc dù chúng có màu; như bản ghi ký ức của một kẻ trầm cảm.

Đối diện tôi là một người đàn bà ngoài năm mươi, bà đeo kính và cầm kính lúp, chậm rãi soi những ô chữ trong mục crossword của tờ báo trước mặt, tay hí hoáy nháp ra câu trả lời. Văng vẳng ở đâu những tiếng nói chuyện không rõ nghĩa như nền âm thanh trắng. Dù sao tôi nghe cũng đâu có hiểu. Có người thử bắt chuyện với tôi, tôi cười trừ vẻ ái ngại, Я не понимаю русский. Rồi họ không hỏi thêm gì nữa.

Nhìn trân trân ra ngoài, trước cái vô tận không lời giải thích, tự dưng tôi thấy bản thể của mình rơi rụng đi tự bao giờ. Tôi là ai, có cái tên gì, tới từ đâu, là người thế nào, những điều ấy bỗng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Trên một đất nước xa lạ, ngồi giữa những con người xa lạ, không ai biết con người tôi từng là, con người tôi đang là, con người tôi sẽ là. Việc không nói được tiếng xứ người khiến tôi buộc phải ngồi với im lặng như ngồi với một người bạn. Nghe thật buồn cười, nhưng tôi thấy mình giống như nhân vật nào đó trong một bộ phim, một ngày kia cầm hết số tiền mình có, đến một vùng đất mới và để lại quá khứ sau lưng. Khi ta là số không, ta nhỏ bé nhưng cũng thật tự do.

Trong giây phút ấy, tôi thấy như có một tôi khác, đang đứng ngoài cơ thể của tôi và nhìn vào tôi như xem một cuốn phim. Kìa, có một con người đang ngồi kia, cạnh cửa sổ của một toa tàu lửa và đang nhìn ra ngoài, trông như có vẻ đang nghĩ ngợi gì đó. Người đó đang ngồi trên một con tàu, và con tàu này đang di chuyển lên phía Bắc địa cầu. Quá khứ trở nên vô nghĩa. Tương lai trở nên vô nghĩa. Chỉ có hiện tại. Nó tồn tại, và không cần cố gắng kiếm tìm cho nó một ý nghĩa sâu xa.

Như một thói quen, kể từ ấy trở đi, mỗi khi đi tàu, tôi lại tắt hết điện thoại, thả trôi, tận hưởng cái ước mơ bẻ cong thời gian đã tự khi nào trở thành hiện thực.


*CERN (Conseil Européen pour la Recherche Nucléaire), Tổ chức Nghiên cứu hạt nhân châu Âu, là phòng thí nghiệm vật lý hạt lớn nhất thế giới hiện nay.