Tháng ba.
Nắng xuân nhẹ nhàng phủ xuống phố, lấp lánh những vũng tuyết cuối cùng còn sót lại. Sau chuỗi ngày dài âm u như bất tận, cuối cùng cũng có thứ gì đó giống như sự sống loé lên trên giữa thành phố này.
Lác đác trên vỉa hè là những người đi bộ rảo bước. Có cô gái dắt chó đi dạo, cứ ném cành cây đi để cho nó nhặt về, cười ríu rít. Có vẻ cô không biết chán là gì.
Tôi ngồi trong thư viện trường, một chiếc bàn cạnh cửa sổ, chống cằm nhìn ra ngoài vì mỏi mắt. Trước mặt tôi là bài luận còn viết dở. Đương tập trung viết thì có tin nhắn từ Bộ Quốc phòng, Khẩn cấp và Cứu trợ Thiên tai Liên bang Nga. Lại là một tin nhắn như thường lệ. Nội dung đại khái như thế này:
“Hiện tại xác định có mối nguy trên không trong vùng Rostov Oblast. Đề nghị người dân ở trong nhà, tìm kiếm nơi trú ẩn, tránh xa các khu vực cửa sổ, cửa ra vào,…vv”
Tôi lật úp điện thoại. Những tin nhắn như thế này, từ lúc sang đây, tôi nhận hầu như hàng ngày, mỗi ngày mấy cái tin. Ngoài tiếng trực thăng, máy bay; những vệt trắng dài trên bầu trời mỗi sáng; máy quét kim loại ở mọi nơi và cảnh sát đi tuần trên phố còn đông hơn cả sinh viên, tôi nghĩ chẳng có thứ gì nguy hiểm hơn có thể xuất hiện trước mắt tôi trên mảnh đất Âu châu này nữa. Mấy đứa bạn tôi bảo, “không cần quá bận tâm”. Tôi thấy sao mình may mắn quá.
Quay trở lại với việc của mình, tôi nhanh chóng hoàn thiện bài luận, kiểm tra lại hồ sơ lần cuối, và nhấn gửi.
Tôi đã dành nhiều ngày nghiên cứu thông tin chương trình, đọc thông tin về đề tài nghiên cứu và giáo sư mà tôi đã chọn. Tôi đọc hết trang web của thầy lại sang đọc trang web của phòng nghiên cứu. Trên đó mọi thứ được cập nhật khá tốt, tuy không phải quá xịn xò nhưng đầy đủ thông tin. Có một phần là thông tin briefing dành riêng cho nghiên cứu sinh thạc sĩ mới.
Đọc đến slide cuối cùng trong bài giới thiệu phòng nghiên cứu, tôi bất giác mỉm cười.

“Word hard, play hard, then go and conquer the world.”
Tôi thích tinh thần ấy.
Vậy nên tôi chọn thầy, và cũng chỉ nộp hồ sơ cho lab thầy mà thôi. Chương trình cho ba nguyện vọng, tôi ghi một, và chỉ chọn mục đi theo diện học bổng chứ không tự túc. Tôi tự thấy mình cũng “chảnh” thế nào, nhưng tôi thấy lựa chọn ấy đúng.
Nhiều lúc tôi cũng tự hỏi mình có thể làm gì, đem lại thay đổi đến đâu giữa thế gian rộng lớn này. Nói đâu xa, tôi bây giờ có thể làm gì với cuộc chiến tranh trên mảnh đất này cơ chứ.
Người ta hay nói khi bé thì ta ước mình có thể thay đổi thế giới, càng lớn lên lại chỉ mơ về những điều giản đơn. Cũng đúng thôi, khi một ngày kia bạn nhận ra, đâu phải chỉ có bầu trời là giới hạn duy nhất của bạn. Tuy thế, ở một ngóc ngách nào đó trong trái tim tôi, vẫn khát khao cố chấp nắm lấy niềm tin rằng tôi có khả năng thay đổi thế giới. Nó cho tôi lý do để đi tới ngày mai, tới những điều lớn hơn và tốt đẹp hơn.
Tôi nghĩ trưởng thành là có khả năng ôm lấy những niềm tin, hi vọng và suy nghĩ đối lập với nhau.
Dù chẳng biết trượt hay đỗ, có gì đó trong cơn gió ấm từ sông Đông êm đềm thì thầm với tôi một cảm giác rõ ràng.
Tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục có một chuyến đi nữa.
